Giáo dục

Nghị luận xã hội Hận thù hãy viết lên cát, ân nghĩa hãy khắc lên đá

Nghị luận xã hội Hận thù hãy viết lên cát, ân nghĩa hãy khắc lên đá

CITD xin gửi tới bạn đọc bài viết Nghị luận xã hội Hận thù hãy viết lên cát, ân nghĩa hãy khắc lên đá để bạn đọc cùng tham khảo và có thêm tài liệu học tập nhé. Mong rằng qua bài viết bạn đọc có thêm tài liệu để học tập nhé. Mời các bạn cùng tham khảo chi tiết và tải về tại đây.

    1. Dàn ý nghị luận Hận thù hãy viết lên cát, ân nghĩa hãy khắc lên đá

    1. Giải thích

    -“Viết những nỗi đau buồn, thù hận lên cát”: Cách nói hình ảnh để chỉ thái độ khoan dung với những lỗi lầm, biết buông bỏ những điều buồn đau, thù hận.

    Bạn đang xem: Nghị luận xã hội Hận thù hãy viết lên cát, ân nghĩa hãy khắc lên đá

    – “Khắc ghi những ân nghĩa lên đá”: cách nói hình ảnh để chỉ thái độ sống biết ơn với những gì ta được trao tặng trong cuộc sống.

    => Câu nói đề nghị chúng ta hướng tới một thái độ sống, một lối sống tích cực: khoan dung và tri ân.

    – Tại sao con người cần biết sống khoan dung (Viết những nỗi đau buồn, thù hận lên cát )?

    + Vì khoan dung đem lại niềm hạnh phúc, sự thanh thản, nhẹ nhõm cho tâm hồn chính chúng ta (VD: câu chuyện “Cậu bé và bao khoai”…)

    + “Nhân vô thập toàn” => Khoan dung đem lại cơ hội sửa chữa lỗi lầm cho người mắc lỗi, hướng họ tới những điều tốt đẹp. Nhiều người nhờ được khoan dung mà trở thành người có ích. “Sự khoan dung là vị thuốc duy nhất để chữa những lỗi lầm đang làm bại hoại con người khắp vũ trụ” (Vôn-te)

    (Dẫn chứng: trong VH: “Lỗi lầm và sự biết ơn”, nhân vật Giăng Van-giăng; trong đời sống: những tù nhân được hoàn lương…)

    – Tại sao con người cần biết sống tri ân (Khắc ghi những ân nghĩa lên đá)?

    + Vì “cây có cội, nước có nguồn”; mỗi con người được sinh ra, được khôn lớn trưởng thành đều do cha mẹ, gia đình, nhà trường, xã hội… nuôi dưỡng, dạy dỗ, vun trồng, tạo điều kiện để họ phát triển. Do đó, phải biết ơn những người, những gì mà cuộc đời đã ban tặng cho ta.

    + Biết “Khắc ghi những ân nghĩa lên đá” không chỉ là một truyền thống tốt đẹp của dân tộc mà còn là một lối sống cần có, phải có ở mỗi người. Bởi nếu không có lòng biết ơn, chúng ta sẽ trở thành những kẻ vô tâm, chỉ biết thụ hưởng thành quả mà không biết đến cội nguồn.

    + Biết tri ân, chúng ta không chỉ trân trọng hơn những giá trị đời sống mà còn có những hành động tích cực, làm đẹp hơn cho cuộc sống.

    2. Chứng minh:

    Nêu các biểu hiện của lối sống khoan dung và tri ân, dẫn chứng trong VH, thực tế, từ bản thân trải nghiệm của mỗi người.

    3. Bình luận:

    – Khẳng định ý kiến đúng đắn.

    – Mở rộng vấn đề: Khoan dung cũng phải đúng lúc, đúng chỗ; tri ân không chỉ trong suy nghĩ mà phải qua hành động cụ thể…

    – Liên hệ thực tế: Còn có những người sống ích kỉ, cố chấp, vô ơn, bội bạc…

    – Rút ra bài học cho bản thân.

    2. Nghị luận Hận thù hãy viết lên cát, ân nghĩa hãy khắc lên đá mẫu 1

    Cuộc sống luôn ẩn chứa những bất ngờ mà ta không hề mong đợi, và trong đó có những mối quan hệ hành xử giữa người với người cũng vậy. Có những tình cảm ân nghĩa sâu nặng, cũng có những khi là nỗi buồn là sự tức giận và thù hận… Nhưng, ta đã bao giờ nghĩ, bản thân mình sẽ rộng lượng hơn, bao dung hơn cho người khác và cũng là cho chính mình, trong văn bản lỗi lầm và sự biết ơn từng viết: “..Hãy học cách viết những nỗi buồn, thù hận lên cát và khắc khi những ân nghĩa lên đá”

    Cuộc sống là vậy, không ai biết trước được điều gì, và không ai mong đợi những nỗi buồn, những hận thù. Người trong lòng luôn nuôi dưỡng sự hận thù, sẽ chẳng bao giờ giải thoát nổi cho chính bản thân họ. Thông điệp của văn bản lỗi lầm và sự biết ơn rất đúng đắn, dạy ta một lẽ sống và một thái độ sống lớn.

    Tại sao ta lại phải học cách viết những nỗi buồn và thù hận lên cát? Cát, vốn là một thứ nhỏ bé, mong manh, và dễ dàng xóa nhòa. Ta học cách viết những thù hận buồn đau lên cát, qua đó cũng chính là thể hiện một thái độ bao dung, không chấp nhặt, và một tâm hồn cao thượng. Viết thù hận và nỗi buồn lên cát, để cát sẽ dễ dàng xóa nhòa, để sự hận thù sẽ không còn mãi, để khi quay trở lại, ta sẽ cùng nhau sửa chữa những sai lầm, thay vì qua sự thù hận lại để hận thù tiếp tục tăng lên không có lối thoát, và có khi, đến một lúc nào đó, nó còn gây họa cho chính chúng ta và người khác. Vì vậy, câu nói mang ẩn ý viết lên cát vì lẽ đó. Sau, ta lại học cách “khắc khi những ân nghĩa lên đá” đó là cách tôn trọng và luôn lưu giữ, trước sau như một và một thái độ sống luôn xem trọng người khác một cách đáng quý. Đá là một thứ cứng, khó bị phá vỡ do thời tiết, khó bị bay, thổi mất như cát, nên việc khắc ghi lên đá, cũng là cách ta luôn giữ sự tử tế của người khác trong trái tim mình. Điều đó, không chỉ khiến trái tim ta ấm áp, và tốt đẹp hơn, còn khiến mối quan hệ giữa người với người đều tốt đẹp lên. Ta luôn giúp đỡ họ, và họ cũng vậy… cuộc sống con người sẽ đẹp biết bao khi ta luôn biết sống vì nhau và luôn biết ghi nhớ công ơn của người khác. Như Bác Hồ Chí Minh, mặc dù giặc đã gây ra bao đau thương cho đất nước, nhưng Bác vẫn một lòng bao dung, tha cho những người lính ngoại quốc được trở về nước bằng sự ân xá của một trái tim cao cả. Hay như trong xã hội hiện nay, những con người có lỗi lầm, luôn được khoan hồng và được xã hội quan tâm, cải tạo để họ trở nên tốt đẹp hơn…

    Câu nói thông điệp của lỗi lầm và sự biết ơn thật đúng đắn và chuẩn xác. Không ai muốn sự thù hận mãi mãi, không ai muốn những nỗi đau không có lối thoát. Hãy học cách bao dung và tha thứ, hãy học cách xem trọng ân nghĩa của người khác, và luôn dành cho nhau sự bao dung nhất có thể. Qua đó cũng là phê phán những ai hẹp hòi, ích kỉ, thái độ sống tiêu cực, cực đoan…

    Một lần nữa, ta hãy luôn ghi nhớ “..Hãy học cách viết những nỗi buồn, thù hận lên cát và khắc khi những ân nghĩa lên đá” để không chỉ bao dung cho người khác, còn là cách học bao dung cho chính bản thân mình.

    3. Nghị luận Hận thù hãy viết lên cát, ân nghĩa hãy khắc lên đá mẫu 2

    Trong cuộc sống, có những lúc ta gặp khó khăn, thất bại, buồn bã, khổ đau thì ta liền nhận được tình thương, sự quan tâm, giúp đỡ của ai đó, lòng ta tràn ngập niềm vui. Nhưng cũng có khi ta bị một người nào đó làm tổn thương mình, ta buồn bã, giận hờn. Vậy mỗi khi rơi vào những tình huống đó bạn hãy luôn tự nhủ lòng mình: “hãy học cách viết những nỗi đau buồn, thù hận lên cát và khắc ghi những ân nghĩa lên đá”

    Cát là vật mềm yếu, dễ tan chảy, hình thù không ổn định. Đá là vật rắn chắc, khó làm tan vỡ hay biến dạng được. Những gì viết lên cát thì chỉ cần một cơn gió thoảng qua, hay một con nước tràn bờ, một dấu chân người giẫm lên đó thì tất thảy đều sẽ tan biến. Ngược lại những gì khắc ghi trên đá thì sẽ còn mãi, trường tồn, bất diệt.

    Như vậy qua câu nói này, nhà văn muốn khuyên ta trong cuộc sống có những cái con người nên ghi nhớ nhưng cũng có những cái ta hãy lãng quên. Hãy tập cho mình cách sống bao dung, tha thứ mọi lỗi lầm của người khác; hãy buông bỏ đừng chứa chấp trong lòng mình những oán hận. Còn đối với những điều tốt đẹp mà người khác đã làm cho mình hãy luôn trân trọng, biết ơn và tìm cách đền đáp. Hận thù ghi lên cát và hãy khắc ghi những ân nghĩa lên đá.

    Hận thù hãy viết lên cát. Khi ta mang trong lòng mình nỗi thù hằn, oán hận một ai đó thì người đau khổ trước tiên là ta, bởi lúc nào cũng sống trạng thái buồn phiền đau khổ, bực dọc, không giờ phút nào được thanh thản. Ta đánh mất đi khả năng nhìn thấy những gì tốt đẹp đang hiện hữu xung quanh mình; bị những nỗi đau oán hận che lấp không bao giờ ta còn có thể tìm thấy được niềm vui và hạnh phúc trong cuộc sống.

    Do đó tha thứ cho một ai đó đã từng làm tổn thương mình không phải là đem đến niềm vui và hạnh phúc cho người đó mà trước hết là đem đến niềm vui, hạnh phúc cho bản thân mình, tự cởi trói cho mình thoát khỏi những suy nghĩ tiêu cực, khiến cho lòng mình nhẹ nhàng thanh thản, an vui. Cuối sống vốn đã nhiều lo toan vất vả sao ta lại cứ đeo đẳng trong lòng mình những chuyện không vui? Hận thù ghi lên cát và hãy khắc ghi những ân nghĩa lên đá. Hãy buông bỏ mọi thù hận bạn sẽ thấy cuộc đời đẹp đẽ biết bao?

    Hãy nhớ rằng con người không ai là hoàn hảo. Ngay cả những người yêu thương ta nhất như cha mẹ, anh chị em trong nhà cũng có thể có những lời nói, hành động làm ta tổn thương, thì huống hồ là những người không quen biết, ruột rà, máu mủ. Do đó, một người hay hờn dỗi, trách móc, chấp nhất lỗi lầm của người khác. Hễ ai làm trái ý là giận hờn, buồn phiền thì chắc là người ấy sẽ còn giận hoài. Bởi thế, tâm hồn của họ không khi nào được yên ổn, sẽ không bao giờ họ có được cuộc sống hạnh phúc.

    Mình giận là tự mình làm mình xấu, tự làm mình khổ. Bản thân sẽ không thể tìm thấy được niềm vui và hạnh phúc trong cuộc sống. Đừng làm nặng hành trang của đời mình bằng những nỗi buồn phiền đau khổ, oán hờn vì một ngày nào đó ta sẽ ân hận. Như đức Phật đã dạy nỗi giận dữ chính là ngọn lửa thiêu đốt cuộc đời ta.

    Chỉ có người đầy đủ sự hiểu biết, can đảm, tấm lòng bao dung quảng đại mới có đủ sức mạnh tha thứ cho người khác. Đôi lúc chính sự bao dung tha thứ có sức mạnh lớn lao kì diệu có thể cảm hóa người khác giúp họ tự nhận ra lỗi lầm, ăn năn hối hận, tìm cách sửa chữa.

    Đối với lỗi lầm của người khác ta sẵn sàng bao dung tha thứ còn đối với những điều tốt đẹp mà người khác đã làm cho mình ta phải luôn ghi nhớ trân trọng. Bởi đó là một lối sống đẹp, chứng tỏ ta là người sống có đạo đức, ân nghĩa, thủy chung. Ghi nhớ công ơn của người và luôn tìm cách đền đáp còn làm cho mối quan hệ giữa ta với người đó ngày càng trở nên tốt đẹp. Nếu người đó có lầm lỗi ta hãy nhớ lại tình nghĩa trước đây mà không đem lòng oán hận.

    Sống được như thế bản thân ta sẽ được mọi người yêu quý coi trọng. Ngay cả loài vật khi chịu ơn ai còn tìm cách đền đáp huống hồ là con người chúng ta (câu chuyện Con hổ có nghĩa). Đừng học thôi vong ân bội nghĩa, ăn cháo đá bát, lấy oán báo ân vì như thế là tàn nhẫn bất lương, tự hạ thấp giá trị con người mình và sẽ bị mọi người coi thường xa lánh.

    Hãy sống bao dung và giàu vị tha, sẵn sàng tha thứ lỗi lầm của người khác. Đừng đem lòng oán hận một ai bởi cuộc đời ngắn ngủi. Hãy khôn ngoan chọn cho mình cách sống bình an, hạnh phúc, tràn ngập tình yêu thương để nâng cao giá trị đời sống của cá nhân mình.

    Hãy viết những điều không hài lòng lên cát và nhẹ nhàng xóa nó đi. Hãy ghi khắc những điều tốt đẹp mà người khác đã dành cho ta và ghi nhớ đến suốt đời. Hãy sống một cuộc đời đầy lòng vị tha bạn sẽ thấy được cuộc đời thật đẹp, thật đáng sống. Hạnh phúc không thể tự nó tạo ra mà chính do bởi hành động tốt đẹp và ý nghĩa của con người. Mỗi người chúng ra hãy học cách viết những nỗi đau buồn, thù hận lên cát và khắc ghi những ân nghĩa lên đá nhé.

    4. Nghị luận Hận thù hãy viết lên cát, ân nghĩa hãy khắc lên đá mẫu 3

    “Có những món quà được trao đi để tiếp tục trao cho những người khác” (Khuyết danh). Thật vậy, cho đi một lời cảm ơn thứ ba nhận lại sẽ là sự tôn trọng và kính yêu từ người khác. Bạn cho đi một nụ cười, thứ bạn nhận lại sẽ là hàng ngàn hạnh phúc, tươi vui từ người khác. Bạn cho đi làm một, thứ bạn nhận lại sẽ là mười. Vì vậy, chúng ta: “Hãy học cách viết những nỗi đau buồn thù hằn lên cát và khắc ghi những ân tình lên đá” (Trích Quà Tặng Cuộc Sống). Bởi nếu bạn học theo cách ấy, bạn sẽ có thể sẵn sàng chia sẻ, giúp đỡ người khác mà không trông chờ mong đợi điều gì từ họ.

    Vậy “học cách viết nỗi buồn đau hận lên cát” nghĩa là gì? “Học cách viết nỗi buồn đau thù hằn lên cát” là học cách tha thứ cho những ai đó đã gây ra cho chúng ta nỗi buồn đau, tai họa, bất hạnh trong cuộc đời. Là sẵn sàng quên đi những nỗi buồn đau đó. Không chấp nhất, không vị kỷ họ, để chúng ta là những người có tấm lòng bao dung nhân hậu. Còn “học cách khắc ghi những ân nghĩa lên đá” là phải luôn biết trân trọng, khắc sâu mãi trong lòng sự biết ơn đối với những ai đã giúp đỡ ta, nhất là trong những hoàn cảnh khó khăn, éo le. Chỉ có như vậy bạn mới nhận được sự tôn trọng, giúp đỡ từ người khác. Nếu bạn chịu tha thứ cho người khác và sẵn sàng khắc ghi những ân tình của họ trong trái tim mình, thì một ngày không xa bạn sẽ trở thành một người được cả thế giới ngưỡng mộ. Như vậy, câu nói khẳng định sự quan trọng của lòng biết ơn, trân trọng, sự giúp đỡ của người khác, và hơn hết là biết khoan dung tha thứ cho lỗi lầm của họ.

    Trong cuộc sống của chúng ta, đau buồn, thù hận là những điều không may, nỗi bất hạnh xảy ra không ai muốn. Đối với con người, trong cuộc đời ít nhiều cũng phải trải qua đau buồn, gặp những xung đột, mâu thuẫn; nhưng những lúc như vậy chúng ta cần tha thứ, bỏ qua, quên đi bản thân đau buồn mà cố gắng tha thứ cho lỗi lầm của người khác. Vì như vậy chúng ta mới có thể an tâm, tĩnh lặng trong cuộc sống của mình. Để dù sau này có ra sao, bạn cũng không thấy hối lỗi. Hãy khoan dung trước những lỗi lầm của người khác, và tiếp nhận từ họ một thái độ sống tốt, lòng tôn trọng. Hơn thế nữa, chúng ta cần biết khắc ghi ân nghĩa từ người khác dành cho mình bởi ân nghĩa là những điều tốt đẹp những điều luôn có trong mỗi con người. Chúng ta cần ghi nhớ không quên. Bởi vì đó là truyền thống đạo lý đáng có của con người. Câu nói là một lời khuyên đúng đắn với mỗi con người. Sự tha thứ khoan dung của bậc làm cha mẹ đối với con cái, sự yêu thương biết ơn trân trọng của con cái với cha mẹ chính là minh chứng cho lòng khoan dung và ân nghĩa. Hãy sống lạc quan, khoan dung và ân tình, vì đó chính là thành công để hoàn thiện bản thân bạn. Và chúng ta hãy sống lại chúng ta, hãy sống một cuộc sống khoan dung và sâu sắc tâm tình, để chúng ta có một cuộc đời tươi đẹp. Đâu thể nào có được sự dễ dàng tha thứ cho người khác. Bạn đã từng làm được như vậy trong lúc bản thân không thể kiềm chế được chưa? Nếu chưa xin hãy cố gắng để học được điều ấy. Để trong một cuộc giao tiếp, trong một cuộc gặp gỡ nào đó của bạn và mọi người, bạn sẽ giữ được thái độ bình tĩnh. Và nếu bạn có thể tha thứ việc người khác gây ra cho bạn, nghĩa là bạn đã đang giúp họ ghi lại ân tình của bạn dành cho họ lên đá. Cuộc sống là những gam màu trắng, đen, xanh, vàng,…không trùng lặp, vì vậy chúng ta hãy dùng gam màu của lòng tha thứ và biết ơn để bổ sung vào khung cảnh cuộc đời. Để dù sau này có ngoảnh đầu nhìn lại, chúng ta vẫn có thể im tâm mà đi tiếp.

    Andersen – chính là tấm gương cho một người sẵn sàng bỏ qua mọi lỗi lầm của người khác đối với mình. Andersen sinh ra trong một gia đình nghèo, đi họ thường xuyên bị bạn bè chê bai về ngoại hình, tuy nhiên, nhờ nỗ lực kiên cường tới cùng, Andersen giờ đây đã trở thành người khiến người khác phải ngưỡng mộ. Mọi nhận xét của người khác về bạn, nếu bạn không chịu bỏ qua mà chấp nhặt họ, thì bạn đã rơi vào hố sâu của lòng ghen ghét. Chúng ta ra sao,là người như thế nào, chỉ bạn mới có thể nhận xét và tự sỉ vả mình. Người khác không thể làm vậy với bạn. Andersen chọn tha thứ cho những lời nói tếu táo của bạn học và tập trung vào việc học tập, đã cho thấy ông là một người sẵn sàng bỏ qua, tha thứ cho người khác. Như vậy, sự tha thứ và lòng biết ơn sẽ là thứ đi bên bạn suốt cuộc đời. Ngày hôm nay bạn tha thứ cho một ai đó, nghĩa là bạn đã được họ ghi tên trên tảng đá không bao giờ mất đi nào đó.

    Tuy nhiên, bên cạnh những người sẵn sàng tha thứ cho lỗi lầm của người khác, sẵn lòng biết ơn với người khác, vẫn có những kẻ không biết xem trọng tình nghĩa, luôn chấp nhặt người khác. Hay đó là những kẻ luôn xem thường người khác, luôn khiến họ cảm thấy mình thấy bé, khiến họ không thể tha thứ cho bạn. Những kẻ như vậy đáng bị xã hội lên án, phê phán. Và muốn vậy, ngay từ bây giờ chúng ta, mỗi con người hãy giống như ý kiến trên, sẵn lòng tha thứ và biết ơn người khác một cách trọn vẹn. Vì ý nghĩa của cuộc sống chỉ đơn giản là vậy.

    “Sứ mệnh chân chính của con người là sống chứ không phải tồn tại” (Jack London). Thật vậy, việc con người có mặt ở trên thế giới này là để sống, để làm những việc tốt, có ích cho xã hội chứ không phải làm những việc khiến người khác ghét bỏ, không tha thứ. Vì vậy, xin hãy sống để tha thứ, biết ơn người khác, chứ đừng tồn tại để làm hại họ.

    5. Nghị luận Hận thù hãy viết lên cát, ân nghĩa hãy khắc lên đá mẫu 4

    Con người chúng ta trải qua nhiều khoảnh khắc trong cuộc đời, có những lúc vui, thì phải có những lúc ta phải cảm thấy buồn, lúc hờn giận mà ta không muốn chút nào dù là chuyện mà mình tạo ra mà còn đa số là do người khác tạo ra cho ta. Khi đó ta cần đối xử với nó đúng mức bằng thiện chí của sự tha thứ sẽ luôn được đánh giá cao.

    Những khoảng buồn lặng, đau đớn, hận thù là điều không thể thiếu trong cuộc sống, nếu như con người ta cứ giữ mãi cái tâm đó trong một thời gian dài, và lại không ngớt những điều đó lại đến làm phiền ta thì sao ta có thể sống nổi. Ý kiến đưa ra ở đây để chúng ta cùng bàn luận cách khắc phục điều đó tốt nhất chính là sự tha thứ, bao dung cho người khác rằng phải: “’Mỗi chúng ta hãy học cách viết những nỗi đau buồn, thù hận lên cát và khắc ghi những ân nghĩa lên đá. ”

    Vậy thế nào là “Viết những nỗi đau buồn, thù hận lên cát”?. Hình tượng “cát” để thay cho hình ảnh nhẹ nhàng, dễ chảy trôi,mềm mịn để chỉ thái độ khoan dung với những lỗi lầm, biết buông bỏ những điều buồn đau, thù hận. Và “Khắc ghi những ân nghĩa lên đá” có ảnh hưởng như thế nào trong đời sống chúng ta?.Thật thông minh khi lấy hình ảnh của “đá” một vật cứng, chắc chắn để muốn nói lên rằng để chỉ thái độ sống biết ơn với những gì ta được trao tặng trong cuộc sống.

    Cả hai hình tượng đều mang được đến cho ta những điều tuy bình dị, hiển nhiên nhưng ít người biết được ý nghĩa đáng giá khi thực hiện điều đó,xây dựng lên ý kiến này mang cho ta hiểu đều hướng con người đề nghi ̣ chúng ta hướng tới một thái độ sống tốt, một lối sống tích cực, khoan dung và tri ân.

    Con người trong đời sống mang đầy trong mình những nỗi đau buồn, thù hận với chính mình, với người khác. Nhưng chỉ có khoan dung như cách viết nỗi buồn, thù hận lên cát kia để nó lặng lẽ trôi đi, xóa mờ dần những ký ức khi sóng xô vào bờ. Điều đó làm ta cảm thấy như trút bỏ điều gì đó mà không thấy hối hận như “khắc lên phiến đá” tốn công tốn sức, đau đớn lưu lại đến ngàn năm. Chẳng thể nào mang nỗi buồn, thù hận cứ chồng chất, dày lên thì chúng ta sống sao nổi với một tâm hồn không khỏe mạnh, ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống của ta và những người xung quanh.

    Và cũng chỉ có sự khoan dung là đem lại niềm hạnh phúc, sự thanh thản, nhẹ nhõm cho tâm hồn chính chúng ta,ví dụ như câu chuyện mà ta đã nghe,về những tấm gương không kể hết trên hết hãy lặng lẽ nhìn mẹ chúng ta ta sẽ hiểu được tình bao dung, tha thứ lúc ta mắc phải lỗi lầm,để dần dạy cho ta bài học lớn lao. Vì “Nhân vô thập toàn” mà, nên nhiều người biết khoan dung đem lại cơ hội sửa chữa lỗi lầm cho người mắc lỗi, hướng họ tới những điều tốt đẹp. Nhiều người cũng là nhờ được khoan dung mà trở thành người có ích ví dụ những tù nhân được giúp đỡ, động viên hướng thiện để họ hoàn lương, biết nhận thức đúng đắn hơn, làm người tốt hơn.

    Còn bên cạnh đó cần rèn luyện làm người là cần biết sống tri ân. Làm người ta phải nhớ câu “Uống nước nhớ nguồn”, ta được sinh ra nhờ ai, được khôn lớn trưởng thành đến ngày này là do công sức của cha mẹ. Mọi thứ như nhà trường, xã hội tác động vào đó cùng nuôi dưỡng, dạy dỗ, vun trồng, tạo điều kiện để cho ta phát triển hết sức. Do đó việc của chúng ta là phải ghi tạc tấm lòng của những người, những gì mà cuộc đời đã ban tặng cho ta. Biết “Khắc ghi những ân nghĩa lên đá” là biểu hiện chân thành, chân thực của lòng biết ơn, không chỉ là một truyền thống tốt đẹp của dân tộc mà còn là một lối sống tốt đẹp. Bởi nếu không có lòng biết ơn, chúng ta sẽ trở thành những kẻ vô tâm, chỉ biết thụ hưởng thành quả mà không biết đến cội nguồn, tạo nên những giá trị đời sống và làm đẹp thêm cho cuộc sống này.

    Câu nói làm ta liên tưởng đến rất nhiều câu chuyện bổ ích, làm giàu, làm đẹp cho tâm hồn ta điển hình như câu chuyện cậu bé và chiếc đinh cũng dạy cho ta hiểu lòng tri ân đối với điều ta làm tốt, và những nỗi đau để lại sẽ không sao xóa mờ mà ta đã tạo ra khi ta sống không tốt với đời với người khác. Nói xa hơn nữa thì ta hiểu được rằng mỗi hận thù, mỗi đau buồn ta mang theo nếu ta cố làm nó in đậm trong tâm trí ta sẽ tạo tổn thương cho tâm hồn mình trước, ta sẽ không minh mẫn để giải quyết tốt những điều khác, làm cho xã hội bất đồng, sứt mẻ tình cảm. Còn nếu như ta biết buông bỏ, biết chấp nhận thì ta sẽ tạo được cho mình sự khoan dung cao thượng, sự nhẹ nhõm nơi tâm hồn, vì cuộc sống của ta ngắn lắm chẳng thể đủ chỗ mãi cho những giận hờn, nỗi buồn đeo đuổi. Nếu ta làm được điều đó, ta dần bớt đi cho mình những vết sẹo xấu xí. Còn gì tuyệt vời hơn khi ta bồi đắp cho nó bằng đầy đủ sự tri ân, nhớ ơn, làm những việc tốt thì mãi mãi lan tỏa được trong ta và mọi người sự đẹp đẽ trong cuộc sống.

    Đối với mỗi người giờ đây,biết khoan dung chưa đủ, cũng cần phải tỉnh táo, cũng phải đúng lúc, đúng chỗ. Và với việc tri ân ta không chỉ cứ để trong suy nghĩ mình mà hãy nhớ qua hành động cụ thể thì điều đó mới có tác dụng tốt…

    Hơn bao giờ hết, là một thế hệ trẻ, ta tự thấy mình vẫn còn phải sửa những lối sống ích kỷ trong mình, cải thiện những khuyết điểm trong khi tiếp xúc với người thân, bạn bè, thầy cô để dần tốt hơn. Ta nên nhẹ nhàng khuyên bảo những người vẫn còn sống ích kỉ, cố chấp, vô ơn, bội bạc với gia đình, xã hội để họ nhận thức đúng hơn, luôn nuôi dưỡng trong mình những điều tốt, sự biết ơn cao quý. Từ đây, tâm hồn ta thanh tịnh và sẽ mãi được tỏa sáng.

    6. Nghị luận Hận thù hãy viết lên cát, ân nghĩa hãy khắc lên đá mẫu 5

    Hành trình cuộc đời là một chặng đường dài tích cóp, làm dày dặn thêm cho mỗi người chiếc túi kinh nghiệm. Trong chiếc túi ấy, có người chứa đựng đầy đủ những niềm vui hạnh phúc, có người lại thấm đẫm những nỗi buồn hay đau khổ. Dù là vậy nhưng có lẽ trong bất kì chiếc túi nào cũng sẽ chứa đủ những hỉ, nộ, ái, ố và cả những kỉ niệm tốt, xấu khác nhau. Ta không thể lựa chọn có cho nó vào chiếc túi của mình hay không, nhưng ta có thể quyết định mình đối xử với nó thế nào. Và vì vậy, “Mỗi chúng ta hãy học cách viết những đau buồn, thù hận lên cát và khắc ghi ân nghĩa trên đá” để chiếc túi kia tràn ngập hương thơm của những điều tốt đẹp và quên đi những đau thương, buồn khổ trong cuộc sống.

    Câu nói trích trong câu chuyện “lỗi lầm và sự biết ơn” chỉ vỏn vẹn trong một câu ngắn gọn nhưng đã để lại trong lòng nhiều người những nỗi suy tư. Trong mỗi chúng ta đều lưu giữ cho mình nhiều kỉ niệm, nhiều kí ức mang đủ cảm xúc tốt và xấu. Đặc biệt là những nỗi buồn luôn khiến trái tim nhiều người đau âm ỉ và dai dẳng qua nhiều ngày tháng. Nhưng, đã bao giờ bạn tự hỏi, liệu mình xử sự như vậy là đúng hay sai? Hà cớ gì lại để những nỗi buồn “cháy” trong tim bạn lâu đến thế, sao không nhường chỗ đi để những điều tốt đẹp được “nhảy múa” hay “hát hò” cho tâm hồn bạn? Những đau buồn, những thù hận là những vết tích gây sẹo cho lòng người bởi vậy hãy viết chúng lên cát để xóa tan đi như câu nói trên. Cách nói tuy mang hình ảnh nhưng thực chất lại hướng con người đến thái độ khoan dung với những lỗi lầm và buông bỏ những điều buồn đau, thù hận. Để cho chúng tàn phai nhanh trên cát, tâm hồn mỗi người sẽ bớt phần đau thương và nhanh chóng mở ra để đón nhận điều tốt đẹp, điều ân nghĩa – những thứ mà chúng ta nên “khắc ghi lên đá”. Bởi chính chúng mới giúp ta sống biết ơn, sống có tình với những gì ta được trao tặng trong cuộc sống. “Học cách viết những đau buồn, thù hận lên cát và khắc ghi ân nghĩa trên đá” là một trong những bài học đường đời quan trọng khi hướng cho mỗi người đến lối sống tích cực, thái độ sống đúng đắn là sự khoan dung và tình cảm tri ân.

    Trong bộ phim “Hậu duệ mặt trời” gây sốt toàn châu Á của truyền hình Hàn Quốc năm 2016 có xây dựng câu chuyện nhỏ về chàng bác sĩ Lee Chi Hoon. Khi nhà máy điện tại Iraq rung lắc lần thứ hai, vì quá hoảng sợ mà Chi Hoon đã buông tay người công nhân anh đang kéo lên để chạy thoát ra ngoài. Mặc dù cuối cùng người công nhân ấy vẫn được cứu và khỏe mạnh nhưng chàng bác sĩ Lee Chi Hoon vẫn dằn vặt bản thân rất lâu. Đáng nói, không chỉ có anh mà người công nhân kia cũng chẳng hề thoải mái chút nào, anh tuy giận Chi Hoon nhưng mỗi lần thấy ánh mắt đầy ăn năn, hối lỗi của chàng bác sĩ, anh lại vội vã quay đi. Sau pha cứu người đầy dũng cảm của Chi Hoon, anh đã dành cho cậu lời khẳng định rằng cậu chính là bác sĩ, vào lúc ấy cả hai người đều đã được giải thoát. Với Chi Hoon anh đã buông bỏ được nỗi ân hận suốt mấy ngày qua, còn với chàng công nhân ấy, anh đã thanh thản sau khi xóa đi sự hận thù giày xéo lòng mình.Từ đây, ta hiểu rằng, một trong những điều quý giá mà lòng khoan dung đem đến chính là đưa tâm hồn ta nhẹ nhõm, trở về với sự thanh thản. Không riêng gì với anh công nhân kia, hận thù hay oán trách được lưu giữ trong lòng mỗi người đều sẽ dần dần nảy ra những cái kim nhọn và đâm vào khiến trái tim ta đau. Ta giữ chúng chẳng mang ích lợi gì mà chỉ khiến trái tim ngày một rỉ máu, còn tâm trí cũng chẳng còn thoải mái vì ta cứ mải suy tính, mải đắn đo việc trả thù hay báo oán thế nào. Việc ta dằn vặt người khác âu cũng là tự dằn vặt chính mình. Bởi vậy, vì đâu mà cứ giữ nó mãi? Hãy khoan dung đi, hãy để những hận thù ấy trôi đi mãi mãi vào trong dĩ vãng. Bạn sẽ chẳng được tiền hay kim cương đâu, bạn sẽ chỉ nhận về sự thanh thản và nhẹ nhõm mà thôi. Nhưng những thứ ấy, dù là có tiền hay rất nhiều tiền cũng vĩnh viễn không thể mua được. Bởi vậy, giây phút ta buông bỏ tất cả oán hận bằng lòng khoan dung là chính ta đã giải thoát cho tất cả những đêm thao thức mất ngủ, những ngày đau đầu tính kế, ta sẽ an yên ngủ say và tỉnh dậy với tâm hồn thật nhẹ nhàng.

    Vôn-te – Triết gia Pháp thời Khai sáng từng nói “Sự khoan dung là vị thuốc duy nhất để chữa những lỗi lầm đang làm bại hoại con người trong vũ trụ”. Chính xác rằng, trong cuộc đời mỗi người ai cũng từng mắc những sai lầm và thậm chí là đủ một bộ sưu tập vừa nhỏ vừa lớn. Thử tưởng tượng rằng, nếu khi bạn mắc sai lầm với một ai đó mà vĩnh viễn không được tha thứ, bạn sẽ thế nào? Bạn chết ư? Không đâu, bạn sẽ còn khổ hơn cái chết khi lòng bạn luôn không yên, luôn canh cánh trong lòng về sai lầm ấy. Bạn dần dần còn có thể cáu giận và bất lực khi dù thế nào cũng không thể sửa sai và không được tha thứ. Đến cuối cùng sẽ mất niềm tin, tự trách mình và bại hoại ngay giữa sự sống. Thật là may khi trong cuộc sống này lòng khoan dung vẫn được hiện diện. Chính nó đã giúp cho những tâm hồn tội lỗi, những trái tim đã trót lầm đường lạc lối được giải thoát và tìm đường quay trở về. Không biết rằng liệu còn ai nhớ đến câu chuyện về Trần Văn Dần – người đã nhận bản án 18 năm vì tội giết người. Vợ bỏ, anh bơ vơ với bản án dài đằng đẵng trong tù. Nhưng với bản tính thật thà, chăm chỉ cùng nỗi nhớ thương hai đứa con bé nhỏ, Dần đã vươn lên cải tạo tốt và ra tù chỉ sau mười năm. Được trao cơ hội làm lại cuộc đời, Trần Văn Dần đã vươn lên từ hai bàn tay trắng và trở thành tỉ phú thanh long ở hiện tại. Nếu năm xưa, không có sự khoan hồng, bao dung của pháp luật và sự công nhận những cố gắng, anh Dần sẽ thật khó để có được cuộc sống hạnh phúc như bây giờ. Đúng là Sự bao dung đến trong những phút tăm tối của cuộc đời sẽ kéo những con người lên khỏi vũng bùn tội lỗi tuyệt vọng. Họ sai lầm, rất đáng trách nhưng cũng rất đáng thương nếu không được tha thứ, bởi con người luôn có quyền được làm lại. Vì thế mà bao dung mới xuất hiện và tồn tại trong cuộc đời, nó chính là tác giả duy nhất có khả năng tạo nên những câu chuyện mới cho cuộc đời những con người đã từng lạc lối, biến họ trở lại thành những nhân vật chính nghĩa tỏa hương cho cuộc sống.

    Trên cát, những dấu chân được lưu lại sẽ bị cuốn trôi bởi những đợt sóng mặn mòi, và lỗi lầm nếu được in trên cát cũng sẽ được như thế. Thay vì trở lại là mặt cát láng mịn, lỗi lầm được quên đi sẽ tạo nên hạnh phúc. Trong gia đình, đó còn là sự giữ lửa êm ấm. Có lẽ ai cũng không thiếu đi những phút yếu lòng hay rung động trước một người nào đó và thậm chí nó vẫn xảy ra kể cả khi đã có gia đình. Nếu người vợ hay người chồng không đủ bao dung cho những lần “chệch hướng” nhẹ nhàng ấy thì gia đình sẽ đổ vỡ rất nhanh chóng. Cũng tương tự như vậy, cha mẹ hay trách mắng con cái vì vài bài kiểm tra lỡ làm sai hay vài lần làm vỡ đồ thì đứa trẻ vĩnh viễn sẽ chẳng thể nở nụ cười thực sự. Bởi vậy, ta mới thấu rằng sự bao dung trong xã hội đã đem đến nhiều ý nghĩa lớn lao nhưng bao dung trong gia đình mới thực sự giữ lửa tổ ấm, tác động trực tiếp vào cuộc sống của mỗi con người. Gia đình là một điều thiêng liêng không phải ai cũng có, vì vậy để bảo vệ nó mỗi người hãy dành sự bao dung nhiều hơn cho tất cả để dù có là ai khi làm sai điều gì, cũng sẽ chẳng sợ hãi mà cất bước về nhà, sẽ an yên mà dành sự tin tưởng cho mái ấm của mình.

    Khác với những sai lầm, ân oán cần phải quên đi thì những điều tốt đẹp, ân nghĩa trong cuộc sống cần được lưu giữ. Và bởi vậy nó mới xứng đáng được khắc lên đá, để giữ mãi, để trường tồn sau tất cả những thay đổi của thời gian. Hành động ấy người ta gọi đó là lòng tri ân.

    Ta sống tri ân vì nghĩa gì? Vì tiền bạc, quyền lực hay địa vị? Không, ta sống tri ân là vì cha, vì mẹ, vì những người đã sinh thành và nuôi lớn chúng ta. Bởi như “cây có cội”và “sông có nguồn”, mỗi người đều có cái gốc gác thân quán của riêng mình mà đại diện chính là cha mẹ. Sống tri ân giúp trái tim ta luôn hướng về phía họ, trong tim ta sẽ luôn luôn dành một vị trí cho cha mẹ hiện diện. Không chỉ tri ân với cha mẹ, ta còn cần dành tình cảm đó cho ông bà, cho thầy cô những người đã có công nuôi ta lớn lên và giúp ta trưởng thành. Ta bước ra được cuộc đời là nhờ bàn tay vun vén cũng như tình cảm của biết bao người, và vì vậy cần biết ơn, cần nhớ lấy để giữ lấy trọn đạo, sống hướng về cội nguồn để dù có đi xa mãi, cũng được trở về với vòng tay chào đón luôn luôn nhiệt tình.

    Tri ân với cha mẹ là đạo làm con, tri ân với thầy cô là đạo người học trò còn tri ân trong cuộc sống là đạo làm người. Trong hải trình mà tôi đã nhắc đến đầu tiên, mỗi chúng ta sẽ gặp vô số người tốt, những con người hồn hậu mà sẵn sàng giúp đỡ ta, nâng đỡ ta. Biết ơn họ không phải là để ngày mai khi bước qua cảnh nghèo nàn mà trở nên giàu có, ta sẽ dễ dàng đem vài vali đầy tiền đôla đến trả ơn. Không phải, tri ân trong cuộc đời vốn không phải thế. Ta biết ơn và khắc ghi những điều ân nghĩa để hôm nay, mai sau, mai sau và mai sau nữa sẽ sẵn sàng đứng ra giúp người, đứng ra quan tâm và hỗ trợ như người khác đã từng giúp mình. Cái đạo lí ấy nó không chỉ là truyền thống tốt đẹp của dân tộc mà nó còn là một lối sống cần có, phải có ở mỗi người. Tri ân sẽ khiến người ta dừng lại không biến thành những kẻ vô tâm, bạc bẽo trong dòng đời hỗn tạp ngoài kia. Bởi vậy dù bận rộn hay vội vã thế nào, cũng đừng quên việc khắc ghi lại những món quà từ lòng tốt, từ sự quan tâm để giữ gìn và trân quý và tạo cơ hội cho bản thân hoàn thiện con người của chính mình.

    Trên đá, khi muốn khắc ghi những lời tốt đẹp cũng thật khó khăn, bởi đá rất cứng. Nhưng cũng chính sự cứng rắn ấy mới giữ cho những điều ân nghĩa kia không biến mất đi theo dòng chảy thời gian. Trong những ngày dịch bệnh Covid 19 tung hoành tại Việt Nam, để đổi lấy sức khỏe và sự an toàn của bệnh nhân, biết bao bác sĩ đã thức trắng đêm, chịu đựng sự nóng bức trong bộ đồ bảo hộ bí bách và đối mặt với nguy hiểm trực chờ đã biết trước. Họ là những người anh hùng, và toàn thể nhân dân Việt Nam đều hiểu điều đó. Thế nên những lá thư, những lời thăm hỏi cùng những món quà đã lần lượt được gửi đến các bác sĩ nhằm tiếp thêm chút sức mạnh nho nhỏ cho họ. Hành động tri ân đẹp đẽ này đã được gửi đi từ biết bao con người Việt Nam, nó đã bày tỏ một phần ý nghĩa rằng, lòng tốt cùng sự hy sinh của các bác sĩ ấy đã được khắc ghi trọn vẹn lên đá, để dẫu có mai sau xa xôi thế nào, con cháu và mọi người vẫn sẽ luôn nhớ đến. “Những món quà hôm nay như tiếp thêm năng lượng cho đội ngũ anh em y bác sĩ tại bệnh viện. Chúng tôi hứa sẽ cố gắng hoàn thành tốt nhất công tác phòng, chống dịch. Các y bác sĩ đang điều trị cho các bệnh nhân nhiễm Covid-19 hiện tại đang ở trong khu cách ly nên không thể trực tiếp cảm ơn Hội Nhà báo. Chúng tôi sẽ gửi quà và toàn bộ tình cảm của mọi người đến các bác sĩ đang thực hiện nhiệm vụ trong khu cách ly” ,đó là lời chia sẻ đầy xúc động của bác sĩ Lê Đức Nhân – Giám đốc tại bệnh viện Đà Nẵng. Bạn thấy không? Khi tri ân được nhân lên cùng nhau nó đồng thời cũng là sự công nhận những cố gắng hay cống hiến của người khác và bởi vì vậy khiến người ta mới càng muốn nỗ lực, càng muốn viết tiếp những điều đẹp đẽ đến cho cuộc đời.

    Khi khoan dung và tri ân được thể hiện, con người ta đều thật dễ dàng để cảm nhận. Những ngày còn bé, ta được biết đến sự trả ơn của các loài vật bé nhỏ dành cho con người trong câu chuyện “cứu vật, vật trả ơn nhân trả oán”. Còn lòng bao dung ta được thấy qua sự tha thứ của Thạch Sanh dành cho Lí Thông – người đã mưu kế và hãm hại chàng vào chỗ chết rất nhiều lần. Đó chính là sự hiện diện của lòng bao dung và sự tri ân trong văn chương còn trong cuộc sống hay xã hội là nơi con người trực tiếp sinh sống và phát triển nên những tình cảm ấy, người ta lại càng dễ dàng nhìn thấy. Mặc dù bị mất đi bàn chân trái do sơ ý và sự cẩu thả của người tài xế, Ting Lan Kin đã chẳng hề tỏ ra tức giận mà thậm chí còn thương, không đi kiện vì người ta “còn phải nuôi gia đình nữa chứ”. Sự bao dung hóa ra lại có thể cao cả đến vậy, khi con người ta dù bị tổn thương đến thế nào vẫn sẵn sàng thương xót và tha thứ cho người đã hại chính mình. Bao dung còn thể hiện là khi ta dừng lại mọi lời chỉ trích hay soi mói trước lỗi lầm của người khác để mang ánh nhìn tích cực hơn, vào những điểm tốt hay sự cố gắng của họ. Bởi vậy mà bao dung đôi khi cũng giống như tri ân, lại tạo thêm sức mạnh cho nhiều người nỗ lực. Hành động thể hiện sự tri ân cũng rất đơn giản, nó chỉ là bó hoa tặng thầy cô giáo cũ nhân ngày 20-11, hay vài lời hỏi thăm cha mẹ khi đi học đi làm ở những nơi xa, và gần gũi nhất là cái đấm lưng, cốc nước mát rót cho mẹ khi mẹ đi làm đồng trưa nắng phải về. Tri ân thể hiện được và bao dung cũng thế, nó đơn giản nhưng ít ai lại dễ dàng thực hiện được, bởi có lẽ với nhiều người, để bao dung hay tri ân cần có một điều kiện nhất định nào đó. Nhưng thực ra, nó vẫn luôn làm được với bất kì hoàn cảnh nào, dù bạn nghèo đói hay giàu sang, dù bạn là trẻ nhỏ hay người trưởng thành, những tình cảm trên bạn hoàn toàn có thể thể hiện bằng một tấm lòng trân thành.

    Thế nhưng với một xã hội vốn có rất nhiều quỹ đạo, ta vẫn bắt gặp ngoài kia những con người ích kỉ, hẹp hòi, thiếu đi sự vị tha cần thiết trong cuộc sống. Đó là cha mẹ – những bậc phụ huynh luôn lợi dụng chức vụ của mình để áp đặt lên con cái nghĩa vụ học tập, nghĩa vụ phải trở thành một thiên tài xuất chúng. Mỗi khi con làm sai, họ đều thẳng tay trách mắng mà chưa bao giờ dùng sự bao dung nên có ở một người cha, người mẹ để thấu hiểu. Chính xác với sự hẹp hòi của bản thân, các bậc cha mẹ đã đẩy con cái vào cái vòng luẩn quẩn của áp lực học hành, của điểm số mỗi tháng mà chẳng hề biết tới niềm vui, hay những phút giây thư giãn và đặc biệt chẳng bao giờ chúng nhận được sự bao dung, tha thứ vô cùng cần thiết của cha mẹ. Ngoài họ, ta còn thấy trong xã hội là người giám đốc cứ sai là thích quát mắng hay ném tài liệu, đuổi việc nhân viên, đó là cô người yêu đỏng đảnh đòi chia tay chỉ vì một lần bạn trai đến muộn,… những người như họ vĩnh viễn sẽ không thể thấu hiểu ý nghĩa cuộc đời là con người ta được phép sai và cũng có quyền được làm lại, họ không thể mãi mãi giống như robot, luôn làm đúng mà chưa từng dùng đến cảm xúc hay suy nghĩ của mình.

    Còn đó, cũng trong xã hội là những con người vô ơn, bất nghĩa đang ngày một xuất hiện nhiều hơn. Gần đây là câu chuyện đầy phẫn nộ về người phụ nữ đánh đập, đổ chất bẩn lên đầu mẹ già đã 88 tuổi. Những hành vi như vậy là biểu hiện cho sự suy đồi đạo đức, cho những suy nghĩ lệch lạc trong việc điều chỉnh hành vi nhân cách của chính mình. Những con người vô ơn luôn tự bào chữa bởi hoàn cảnh khó khăn hay bận rộn công việc mà không trở về thăm cha mẹ khi họ bị ốm, không cứu giúp người đã từng có ơn với mình,… thực chất họ đã quên hết tất cả sau khi được giúp đỡ, được quan tâm. Những con người ấy đáng bị lên án, đáng để xã hội nhìn thấy mà tự nhìn lại và chấn chỉnh hành vi của mỗi người.

    Có lẽ trong cuộc sống này, những điều đau buồn, sai lầm đáng để quên đi và những điều tốt đẹp đáng để lưu giữ theo thời gian. Nhưng những sai lầm nếu xảy ra quá nhiều, bao dung lặp đi lặp lại thành ra sự dung túng. Mà sự dung túng luôn luôn tác dụng ngược lại, cổ vũ cho con người tiếp tục đi theo cái xấu, tiếp tục làm sai mà chẳng hề trăn trở. Bởi vậy khoan dung cũng phải đúng lúc đúng chỗ và phù hợp với hoàn cảnh, không nên quá dễ dàng cho sự cho đi sự khoan dung bởi nếu như vậy người làm sai sẽ không thể nhận ra lỗi của mình mà sửa chữa. Khi có thể, trước khi tha thứ hãy dành vài phút nói ra những lỗi sai và giúp những người đó nhận thức được trong hành động của mình. Còn đối với tri ân, trong xã hội có nhiều “thùng rỗng kêu to” chỉ nói mà không làm, chỉ hình thành những sự quan tâm trong suy nghĩ mà không tiến tới hành động, như vậy việc tri ân sẽ không được thể hiện ra và những ý nghĩa tốt đẹp của nó không được biết đến, đồng thời những giá trị nhân văn trong đạo lý ấy cũng không được truyền đi và tỏa ra tới mọi người trong xã hội.

    Nếu trong cuộc sống này cát biểu hiện cho những điều mỏng manh và dễ dàng xóa nhà thì đá lại là thứ trứng rắn khó có thể phá vỡ theo thời gian. Bởi vậy khi viết lên cát những điều tồi tệ, xấu xa để những dòng nước cuốn đi, khiến những điều đó biến mất khỏi thế gian. Còn trên đá những điều tốt đẹp sẽ mãi được lưu giữ và ghi nhớ. Từ đây mỗi người cần thấu hiểu mà phải mở rộng lòng ra, trước mỗi sự việc không nên mang cái tư duy hẹp hòi, ích kỷ đi phán xét, ta cần sự khoan dung để biến những thế giới tối tăm trong tâm hồn người khác được dẫn đường đi đến ánh sáng. Còn những điều tốt đẹp, ân nghĩa sẽ góp một phần hoàn thiện nhân cách cho mỗi con người, vì vậy dù là ai sẽ nhận được sự giúp đỡ hay nhìn thấy những hành động đẹp, hãy khắc ghi nó trong tim và từ đó nhắc nhở bản thân về lòng tốt về sự đối đãi nhân hậu của bản thân đối với những người xung quanh.

    Guồng quay tất bật của cuộc sống đang dần kéo chúng đã đi, đưa con người hòa vào thế giới của sự hư vô vô định nơi chúng ta khó khăn trong việc điều chỉnh bản thân. Nó xóa nhòa dần những điều tốt đẹp trong con người, xoay vòng khiến ta vô cảm mà quên đi việc tha thứ cho nhau, quên đi việc phải giúp đỡ và ghi nhớ những điều tốt đẹp của nhau. Khi ta dừng lại đến cuối cùng lại trở thành một con người trống rỗng, không cảm xúc và không được tôn trọng. Vì thế, đừng ngại ngần bao dung cũng như lưu giữ những điều tốt đẹp ý nghĩa của người khác. Chỉ có như vậy cuộc sống mới có thể nở hoa, những người sai lầm mới có thể tái sinh và lòng tốt mới được nhân lên lan tỏa với mọi người.

    7. Nghị luận Hận thù hãy viết lên cát, ân nghĩa hãy khắc lên đá mẫu 6

    Hạnh phúc không phải một đích đến, bản thân nó là một con đường. Thế nhưng trên con đường đó, chúng ta sẽ phải trải qua rất nhiều những hoàn cảnh khác nhau trong cuộc sống. Trên đời này thì cái gì cũng có hai mặt của nó. Có những lúc, cuộc sống sẽ mang lại cho ta những đớn đau, những hận thù và có lúc thì cuộc đời lại ban cho ta những người bạn giúp đỡ ta đứng lên trước thất bại và nâng đỡ ta vượt qua nó. Và điều quan trọng là chúng ta phải biết giữ lại thứ gì cho mình và từ bỏ điều gì để làm hành trang trên con đường đi tìm hạnh phúc. Chính vì thế nên văn bản “Lỗi lầm và sự biết ơn” đã mang đến thông điệp: “Hãy học cách viết những nỗi đau buồn, thù hận lên cát và khắc ghi những ân nghĩa lên đá”.

    Khi chúng ta viết một thứ gì đó lên cát thì nước biển và gió sẽ cuốn trôi đi, xóa sạch hết thảy mọi thứ. Còn khi chúng ta khắc một cái gì đó lên đá thì ngàn đời sau, nó vẫn còn ở đó, chẳng bao giờ mất đi. “Học cách viết nỗi đau buồn, thù hận lên cát” nghĩa là học cách tha thứ cho những ai đã gây ra cho ta nhũng nỗi buồn, nỗi đau, nỗi bất hạnh trong cuộc đời. “Học cách khắc ghi những ân nghĩa lên đá” nghĩa là luôn luôn biết ơn, trân trọng những ai đã giúp ta. Cả câu nói là một thông điệp rất ý nghĩa và sâu sắc nhằm khuyên chúng ta hãy rũ bỏ những nỗi đau, hận thù và luôn nhớ tới những điều tốt đẹp nhất, biết ơn những người đã giúp ta trong cuộc đời.

    Cuộc sống thì muôn màu, muôn vẻ và ẩn chứa rất nhiều điều bất ngờ. Khi chúng ta càng lớn, càng dấn sâu vào cuộc đời ngoài xã hội thì chúng ta sẽ phải va chạm với nhiều loại người, có cả người tốt và kẻ xấu. Vì thế nên mỗi người đèu có ít nhiều những nỗi đau buồn, những điều không may, những nỗi bất hạnh không mong muốn. Và đôi khi có những xung đột, mâu thuẫn quá gay gắt dẫn đến thù hận. Và nếu như chúng ta cứ sống mãi trong nỗi buồn, bị nó hành hạ, giày vò, nung nấu hận thù thì hậu quả sẽ rất khôn lường: không những mất đi giá trị đích thực của cuộc sống, khiến chúng ta có thể đánh mất đi những thứ tốt đẹp, quan trọng với ta nhất mà còn có thể gây ảnh hưởng tới những đời con, đời cháu của mình. Chẳng hạn như, khi một người bạn, một người thân làm điều gì đó có lỗi với bạn nhưng không phải do cố ý khiến bạn buồn, nếu cứ giữ khư khư nỗi buồn đó trong lòng thì vết thương lòng ngày càng lớn dần lên, lấn át đi lí trí và sẽ khiến bạn đánh mất họ khi nào không hay. Để rồi khi nhận ra mình sai thì cũng đã quá muộn. Hay như khi chúng ta xem phim, những nhân vật mang trong mình sự hận thù quá lớn và luôn nung nấu ý định báo thù thì khi họ trả thù được rồi họ cũng chẳng vui vẻ gì mà ngược lại, trên con đường đi tìm cách báo thù,họ đã từ bỏ những người thân yêu nhất, quan trọng nhất và làm cho cuộc đời họ trật đường ray. Cuối cùng những người đó tưởng mình đã thành công nhưng chợt nhận ra mình chẳng còn gì ngoài một trái tim tan nát. Vì thế nên có người từng nói: “Sự hận thù chính là con dao sắc bén nhất để đâm vào trái tim mình và trái tim người khác”. Nếu ngay từ đầu những người đó rũ bỏ nỗi đau, từ bỏ hận thù và tha thứ cho những người đã làm họ tổn thương thì sự thể đã khác rồi. Lúc đó, tâm hồn họ sẽ được thanh thản, hạnh phúc sẽ đến khi nỗi đau bị xóa đi và còn khiến những người đã làm họ tổn thương nhận ra sai lầm. Vậy nên đừng để nỗi buồn, thù hận hành hạ bản thân, hủy hoại cuộc đời chúng ta mà hãy quên chúng đi và tiếp tục bước đi về phía trước, trên con đường tiến tới tương lai tươi đẹp.

    Thứ hai là “học cách khắc ghi những ân nghĩa lên đá”. Nếu trên con đường đi tìm một cuộc sống đích thực, chỉ có mình ta đơn thương độc mã thì một lúc nào đó con người ta sẽ mệt mỏi, chùn bước trước khó khăn và từ bỏ. Vì thế nên đã là con người thì ai cũng cần sự quan tâm, giúp đỡ, ủng hộ của những người xung quanh để có đủ niềm tin, nghị lực vượt qua mọi khó khăn.

    Nghị luận xã hội Hận thù hãy viết lên cát, ân nghĩa hãy khắc lên đá vừa được CITD sưu tập và gửi tới bạn đọc. Qua bài viết bạn đọc có thể thấy được ý nghĩa của câu nói. Câu nói khuyên răn chúng ra rằng những hận thù chúng ta hãy lãng quên đi, giống như khi chúng ta viết lên cát chỉ cần một cơn sóng tới là nó sẽ đánh tan đi tất cả. Hận thù chúng ta hãy lãng quên đi tất cả để chúng ta có thể sống thanh thản hơn, bao dung hơn. Ân tình hãy khắc lên đá để chúng ta có thể khắc ghi những ân tình của người khác dành cho mình suốt cuộc đời. Họ giúp ta, họ tốt với ta nên ta cần phải khắc ghi những ân tình đó. Câu nói thông điệp của lỗi lầm và sự biết ơn thật đúng đắn và chuẩn xác. Không ai muốn sự thù hận mãi mãi, không ai muốn những nỗi đau không có lối thoát. Hãy học cách bao dung và tha thứ, hãy học cách xem trọng ân nghĩa của người khác, và luôn dành cho nhau sự bao dung nhất có thể. Qua đó cũng là phê phán những ai hẹp hòi, ích kỉ, thái độ sống tiêu cực, cực đoan… Vì thế, đừng ngại ngần bao dung cũng như lưu giữ những điều tốt đẹp ý nghĩa của người khác. Chỉ có như vậy cuộc sống mới có thể nở hoa, những người sai lầm mới có thể tái sinh và lòng tốt mới được nhân lên lan tỏa với mọi người. Mong rằng qua bài viết bạn đọc có thêm tài liệu để học tập nhé.

    Trên đây CITD vừa giới thiệu tới các bạn Nghị luận xã hội Hận thù hãy viết lên cát, ân nghĩa hãy khắc lên đá. Chắc hẳn qua bài viết bạn đọc đã nắm được những ý chính cũng như trau dồi được nội dung kiến thức của bài học rồi đúng không ạ? Mong rằng qua bài viết này các bạn có thể học tập tốt hơn môn Ngữ văn 11 nhé. Để giúp bạn đọc có thêm nhiều tài liệu học tập hơn nữa, CITD mời các bạn học sinh cùng tham khảo thêm một số tài liệu học tập các môn được chúng tôi biên soạn và tổng hợp tại các mục sau: Toán 11, tiếng Anh 11, đề thi học kì 1 lớp 11, đề thi học kì 2 lớp 11…

    Để giúp bạn đọc có thể giải đáp được những thắc mắc trong học tập, CITD mời bạn đọc cùng đặt câu hỏi tại mục hỏi đáp học tập của VnDoc. Chúng tôi sẽ hỗ trợ trả lời giải đáp thắc mắc của các bạn trong thời gian sớm nhất nhé.

    Đăng bởi: CITD

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

    Back to top button